[Tuyển Tập] 101 bài thơ hay về quê hương đi cùng năm tháng

Thơ hay về quê hương là mảng thơ chiếm được cảm tình của khá nhiều bạn đọc yêu thơ. Những vẫn thơ dạt dào xúc cảm viết về quê hương, về nơi “chôn nhau cắt rốn” nghĩa tình. Cùng lắng lòng với chùm thơ hay sau đây để yêu thêm mảnh đất quê hương thắm đượm tình người bạn nhé !

I. TOP những bài thơ về quê hương, đất nước, con người Việt Nam hay nhất

Có nơi nào đẹp bằng quê hương ta: mảnh đất thắm đượm tình người. Trên mọi miền quê của đất nước hình chữ S đều gợi lại trong lòng những thi sĩ chuyên và không chuyên niềm xúc cảm bao la. Để rồi, những bài thơ về quê hương, đất nước, con người Việt Nam hay nhất sau đây đã ra đời.

Bạn ơi ! Hãy đến quê hương Bác Hồ

(Trần Nghệ )

“Đường vô xứ Nghệ quanh quanh

Non xanh nước biếc như tranh họa đồ”

Đây quê hương của Bác Hồ

Đất Hồng Lam, biển Cửa Lò yêu thương

Mời bè bạn khắp bốn phương

Về thăm xứ Nghệ yêu thương, ngọt ngào …

Xin đừng ai sợ gió Lào

Câu ví dặm vỗ rì rào dòng Lam

Câu Kiều khóc phận hồng nhan

Mấy trăm năm vẫn chưa tan nỗi buồn

Kim, Kiều tái hợp vuông tròn

Một vầng trăng bạc … ! Những còn nồng say ….

Đường vô xứ Nghệ tời nay

Non xanh nước biếc, ôm quây phố phường

Yêu thương … ! Xứ Nghệ yêu thương … !

Bạn ơi, hãy đến quê hương Bác Hồ.

Nét Miền Trung

(Phạm Văn Thạch)

Qua An Nhơn, Mộ Đức, Tuy Hòa

Mỗi tên đất khắc sâu lòng nhân đức

Nhìn ruộng muối Sa Huỳnh, dừa Tam Quan trĩu nặng

Như thấy rõ hơn khuôn hình mặt mẹ ta.

***

Những khuôn mặt nhăn nheo giữa báo táp phong ba

Những khuôn mặt nhọc nhằn vật với mưa, với lũ

Những khuôn mặt sạm gầy về bên ta trong giấc ngủ

Dâu bể cuộc đời chẳng thể nào phai.

***

Chiến tranh đã qua ngót ba chục năm rồi

Mà nơi ấy còn bát cơm độn củ

Còn có bé em đến trường áo rách, sách chưa đủ

Người lính hi sinh hồi chiến tranh nay chưa biết mộ nằm đâu.

***

Đi trong đêm nghe tiếng giật của con tàu

Mỗi nấc giật một nỗi niềm nhắc nhở

Qua Dung Quất, Chu Lai đỏ tươi đường mới mở

Điện sáng tận cuối đồng tưởng lạc vào mơ.

***

Dẫu mai đây nhộn nhịp cảnh lọc dầu

Náo nức đoàn người qua cầu Nhơn Hội

Cuộc sống mỗi ngày đi lên đổi mới

Vẫn không quên nét đen giòn, nét sạm cháy của miền Trung.

Tam Đảo Một Ngày Đông

(Phạm Văn Thạch)

Chiều đông

Mây trôi bồng bềnh

Núi nhô lên như đầu ngọn gió

Tam Đảo phơi mình như biển giữa trời cao

Gió buốt

Cây gầy

Đá lạnh

Lối đi nằm im nhớ hơi ấm bàn chân

Cánh cửa khép hờ ….lắng tai….mong đợi…

Tiếng ai ở dưới xuôi lên …

***

Sáng đông

Gió đuổi mây đi

Đón ánh nắng về

Ngọn cây cười ngặt nghẽo

Gà mái cao cổ gọi con

Gà tơ ríu chân tìm bạn

Những tia nắng lóe lên bừng sáng

Nắng đất trời Tam Đảo bay lên.

Ảnh Hình Đất Nước

(Dương Đình Hường)

Cách mạng về tôi chưa được sinh ra

Rồi lớn lên trong vòng tay của mẹ

Những đêm khuya lắng nghe bà kể

Chuyện cha ông giữ đất, giữ làng

***

Tuổi học đường sách vở từng trang

Chưa đủ để chắp hình đất nước

Lớn trong tôi những điều vin hái được

Máu cha anh nhuộm thắm đất này

***

Đất nước về cùng huyền thoại ngày nay

Theo con cháu mai sau vào chuyện kể

Những góp nhặt trong âm thầm lặng lẽ

Sáng trong ta chất vị của đời

***

Dẫu mai rồi cuộc sống có mười mươi

Không thể quên thời chia ba từng hạt gạo

Không thể quên màu cờ, sắc áo

Đã chắp hình đất nước buổi hôm nay.

Nhớ Câu Ví Dặm Quê Nhà

(Trần Đức Tao)

Mê nghe ca Nghệ ngọt ngào

Từ con đò dọc vọng vào màn đêm

Buồn buồn, man mác, dịu êm

Ru tôi giấc ngủ sâu thêm, ngọt lành.

***

Tỉnh ra không thấy quê mình

Mới hay đêm ngủ nặng tình, chiêm bao

Nhiều đêm nhớ lắm thuở nào

Điệu hò đưa được cất cao – nhịp chèo.

***

Mơ màng trong ánh trăng sao

Lửa yêu “ví dặm”, quyện theo ngập tràn

Còn đâu đò dọc sông Lam !

Để đêm khuya, uống những làn dân ca !

Sắc Quê

(Trần Đức Tao)

Non nước trời mây cảnh tuyệt vời

Hai hòn: Ối, Ngọc đứng song đôi

Sông xanh, đêm đến – chờ trăng mọc

Núi rậm, hạ về – leo núi chơi

Bến đã đón đưa – thời khởi nghĩa

Khách văn lui tới – chuyện thay đời

Quê mình gìn giữ cụm di tích

Xếp hạng quốc gia rực sáng ngời !

Sông Đuống, Sôn Lam

(Trần Nghệ)

Sông Lam dải lụa biếc xanh uốn lượn vắt mình qua mảnh đất nghèo xứ Nghệ

Sông Đuống đậm đặc chở nặng phù sa cho đôi bờ của miền quan họ

Hai dòng sông: hai động mạch hồng hào thắm đỏ thủy chung cùng Tổ Quốc yêu thương

Hội ngộ Thái Bình Dương

Hai dòng sông yêu thương: đỏ nặng phù sa dành dụm chắt chiu cho Tổ Quốc

Hoa trái ngọt lành

Cho bao thế hệ nên vợ, nên chồng bằng câu ví dặm “gừng cay muối mặn…”

Khúc dân ca thổn thức ” Người ơi người ở đừng về ..”

Năm tháng phù sa bồi tụ xóm làng

Hi vọng chắt chiu để lại cho đời

Những mùa hoa thơm, trái ngọt

Sông Đuống, sông Lam nguyện gắn bó trọn đời

Thăm thẳm xanh, bát ngàn xanh, sắc biển Thái Bình Dương

Để muôn đời vỗ về: Tổ Quốc, quê hương …

II. Những câu thơ hay về quê hương thắm đượm nghĩa tình

Quê hương luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng mỗi người, đặc biệt những người con xa xứ. Quê hương với dòng sông ôm ấp, vỗ về; quê hương cùng giếng nước, bờ tre ru mình theo câu hát đò đưa; quê hương với bao kỉ niệm tuổi thơ êm đềm chẳng thể nào quên. Tất cả đã dệt thành những bài thơ về quê hương hay nhất.

Nhớ Quê Hương

(Liệt sĩ: Trần Duy Chiến)

Đà Thành ơi, quê hương yêu nhớ

Đã từng giờ nhắc nhở trong tôi

Từ đây cách trở phương trời

Xa xôi nhớ mãi những lời mến thương

***

Nhớ đêm trăng vấn vương mong đợi

Những chiều về phơi phới hồn tôi

Biển Đông nối tiếp chân trời

Bao la một dải sáng ngời quê hương.

***

Nhớ Mỹ Khê nắng về tắm mát

Nhớ Bạch Đằng thơm ngát hương yêu

Sông Hàn đón gió hiu hiu

Đò ngang cập bến những chiều đón em.

***

Nước trong xanh êm đềm sóng vỗ

Hồn Phật Đài khẽ bảo hồn ta

Mây chiều phủ kín Sơn Trà

Khói Lam ôm ấp mái nhà thân yêu

***

Cầu tên anh mấy nhịp cô liêu

Hai đứa hẹn rồi dìu nhau bước

Quang Trung xanh mướt con đường

Kiền kiền bóng mát yêu thương nhộn đầy.

***

Ngũ Hành Sơn trời mây sừng sững

Vươn cao mình thẳng hướng tương lai

Thằn lằn suối đá chạy dài

Cho tôi nước mát nắng mai ấm lòng

***

Gió Thăng Bình ước mong rộn rã

Liễu Nam ô buông xõa tóc thề

Chuông chùa chiều xuống lê thê

Gió đông thức dậy sóng về cù lao

***

Hùng Vương đây ồn ào tấp nập

Sân Chi Lăng chủ nhật vui sao

Chợ Cồn lắm cảnh ra vào

Quốc danh chiếu bóng xôn xao rộn ràng

***

Còi tàu đến vang vang dục giã

Nắng xuân về ấm cúng sân ga

Làng tôi rộn những thiết tha

Nhớ chi như nhớ đậm đà quê hương.

Đà Lạt

(Dương Đình Hường)

Đà Lạt đây rồi Đà Lạt ơi!

Bồng bềnh se lạnh hạt sương rơi

Mặt hồ in bóng mây trời tạnh

Trầm mặc lộ trần lốm đốm phơi

Thăm: những tam tòa phi Bảo Đại

Thiếu chăng chỉ một lũng Tình Yêu

Ta còn muôn dặm tòa nghỉ dưỡng

Khách bụi đường chẳng phải phiêu diêu

Lặng lẽ bên đường An Dương Vương

Bên ghềnh thăm thẳm biển sâu

Đếm từng con sóng mà lòng nao nao

Chuyện tình xưa để mai sau

Bút mòn mà vẫn chưa câu kết bàn

Chiều Đông Rừng Lào

(Trần Nghệ)

Chiều mùa đông nắng ấm giữa rừng Lào

Em sang chơi lao xao cành lá hát

Anh tưới rau, vườn rau ven suối biếc

Như xanh hơn bởi có dáng hình em

Em gọn gàng màu quân phục thân quen

Em đẹp hơn nhiều trong màu sắc ấy

Em rất “điệu”, bước chân nhún nhảy

Em cứ khen hoài đồng đội và anh

-“Có ngờ đâu anh nhỉ, chiến tranh

rau vẫn tốt tươi dưới tầm bom tọa độ”

***

Em gái quê hương trông em ngồ ngộ

Cười nói hồn nhiên, tinh nghịch đến vô tư

Hỏi chuyện người yêu em cứ cười trừ

-” Anh ấy ở xa giờ đang đánh Mỹ”

***

Kí ức anh in mãi bóng hình em

Một chiều đông suối chảy êm đềm

Trời nắng ấm rừng Lào xanh biếc

Với đời anh: em mãi là cội nguồn nuối tiếc …

Bến Đô Lương

(Phạm Văn Thạch)

Bến đò Đô Lương

Cơn lũ vừa qua

Phù sa lụa như là sóng đỏ

***

Bãi dâu xanh đứng im làm ngấn

Con cua lấm bùn lau mắt tìm hang

Dế nhảy tưng tưng đi tìm ngọn cỏ’

Rau lang vươn lên hướng ánh mặt trời.

***

Bến đò Đô Lương

Tôi qua … Tôi qua …

Bao nhiêu là kỉ niệm…

***

Mẹ chèo đò lưng cong

Uốn theo làn sóng

Đò chòng chành với bao cuộc tiến đưa …

***

Nay qua sông đã có chiếc cầu

Cầu cao hơn mái nhà

Nước lũ trôi qua trông thật nhỏ bé

Trẻ con ném đá cười đùa.

***

Bến đò xưa cỏ mọc kín dày

Mẹ chèo đò lưng cong đâu còn thấy

Mỗi lần về qua, tôi vẫn nhìn về phía ấy.

***

Nhớ nụ cười già

Nhớ mái chèo chém sóng trên sông

Nhớ những trưa nắng hè rát bỏng

Vục nước giữa dòng, uống ừng ực như điên.

***

Ôi, bến đò Đô Lương

Sao rồi sao nhớ thé !

Tưởng như còn đó mới hôm qua …

Về thăm Pắc Bó

(Phạm Văn Thạch)

Con về thăm Pắc Bó

Tưởng như Bác vẫn còn đây…

Những tảng đá Bác làm bàn, làm bếp

Còn mang hơi ấm bàn tay.

***

Lối đi xưa nay đã hóa đường mòn

Những gian khổ Bác trải qua đã thành huyền thoại

Chuyện Bác sống ở trong hang dân làng kể mãi

Con nhận ra nơi đây – trường học làm người.

***

Con nhìn lên núi Mác cao vời

Soi mình xuống dòng Lê xanh thẳm

Mây trắng vờn bay, ánh vàng tỏa nắng

Đẹp ngàn năm cái nghĩa Đầu Nguồn …

Thanh Chương với Người

(Dương Đình Hường)

Người về với thế giới hiền

Giờ đây vương vấn khôn nguôi nhớ về

Mỗi tình nối cả hai quê

Bên đi để nhớ, bên về để thương

***

Mỗi lần về với Thanh Chương

Như người con ở chiến trường về thăm

Gặp ai cũng thấy ân cần

Kể sao hết muôn ngàn mến thương

***

Người về ấm cả quê hương

Đò ngang chật bến, cầu nhường lối đi

Ấm lòng chẳng nói được chi

Mà sao cứ nhớ mỗi khi Người về.

***

Chỉ là chút mặn cà quê

Chân chất nhớ mãi tình người Thanh Chương

Ân sâu nghĩa nặng đôi đường

Tình quê hương lẫn tình thương ngọt ngào.

***

Bây giờ cầu đợi, bến trông

Chỉ còn hương khói, Người không thấy về

Hồn Thần ở giữa hai quê

Nén hương dâng nặng, lời thề gửi trao.

***

Phút thiêng mặc niệm cúi chào

Chữ Nhân, chữ Nhẫn Người trao cõi đời

Giờ trong đất, mãi trong trời

Những lời trao gửi muôn đời nhớ mong.

Vậy là uct.edu.vn đã chia sẻ cùng bạn chùm Thơ hay về quê hương của những tác giả chuyên và không chuyên. Đây đều là những bài thơ về quê hương mới được sáng tác. Mỗi bài chứa đựng một tình cảm dạt dào, mến thương về mảnh đất nghĩa tình quê hương, đất nước. Đừng quên chia sẻ các bạn nhé !